Click here for search results
Online Media Briefing Cntr
Embargoed news for accredited journalists only.
Login / Register

Báo cáo Phát triển Thế giới 2006, công bằng thúc ...

Available in: 日本語, Español, Deutsch, العربية, русский, हिन्दी, Italiano, English, Français, Português
Press Release No:2006/054/S

 

Liên hệ: Christopher Neal (202) 473-7229 Cneal1@worldbank.org

Nazanine Atabaki (202) 458-1450 Natabaki@worldbank.org

TV/Radio: Cynthia Case (202) 473-2243 Ccase@worldbank.org

 

WASHINGTON, ngày 20/9/2005 — Báo cáo Phát triển Thế giới 2006, công trình nghiên cứu hàng năm của Ngân hàng Thế giới, cho rằng sự công bằng, theo định nghĩa chủ yếu là công bằng trong các cơ hội cho mọi người, nên là một phần không thể tách rời của một chiến lược giảm nghèo thành công ở bất kỳ nơi đâu trong thế giới đang phát triển.

           
“Công bằng giúp chúng ta theo đuổi mục tiêu thịnh vượng lâu dài,
François Bourguignon, chuyên gia kinh tế trưởng đồng thời là Phó Chủ tịch Kinh tế học Phát triển của Ngân hàng Thế giới, người đứng đầu nhóm thực hiện nghiên cứu này, đã phát biểu như vậy. “Sự công bằng tăng lên sẽ đem lại lợi ích kép cho xóa đói giảm nghèo. Công bằng giúp làm cho phát triển toàn diện bền vững, và nó đem lại nhiều cơ hội hơn cho những nhóm nghèo nhất trong xã hội.”

           
Báo cáo Phát triển Thế giới 2006 mang tựa đề Công bằng và Phát triển, được thực hiện bởi một nhóm gồm 8 tác giả do hai chuyên gia kinh tế Francisco Ferreira và Michael Walton dẫn đầu, đã ủng hộ sự công bằng, không chỉ vì tự bản thân nó đã quan trọng, mà còn bởi vì công bằng còn khuyến khích đầu tư nhiều hơn và hiệu quả hơn, dẫn đến tăng trưởng nhanh hơn. Bản báo cáo đã chỉ ra những hố sâu ngăn cách của sự bất bình đẳng trong giàu nghèo và trong cơ hội, kể cả trong nội bộ và giữa các quốc gia, đã góp phần dẫn đến sự nghèo khổ cùng cực kéo dài dai dẳng đối với một bộ phận lớn dân số. Điều này làm lãng phí tiềm năng con người và, trong nhiều trường hợp, có thể làm chậm lại tốc độ tăng trưởng kinh tế bền vững.

           
Các chính sách tiến tới mục tiêu công bằng có thể làm cầu nối những hố sâu ngăn cách nói trên, các tác giả đã kết luận như vậy. Mục tiêu không phải là sự công bằng trong thu nhập, mà xa hơn là mở rộng khả năng tiếp cận cho người nghèo đến với các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ, giáo dục, công ăn việc làm, nguồn vốn, và bảo đảm cho họ các quyền về đất đai. Điều quan trọng là, sự công bằng đòi hỏi cả sự bình đẳng lớn hơn trong việc tiếp cận với tự do chính trị và quyền lực chính trị. Nó cũng có nghĩa là phá vỡ sự rập khuôn và phân biệt đối xử, và tăng cường khả năng tiếp cận với các hệ thống tư pháp và cơ sở hạ tầng.

           
“Mọi người nên cùng hành động nhằm mục tiêu mở rộng các cơ hội cho những người có ít tiếng nói nhất cũng như ít nguồn lực và năng lực nhất,” Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Paul Wolfowitz đã phát biểu như vậy trong lời nói đầu của bản báo cáo. Ông cũng nói, “Phải làm sao để tôn trọng và nâng cao các quyền tự do cá nhân, cũng như vai trò của các thị trường trong việc phân phối các nguồn lực.”

           
Để tăng tính công bằng trong các nước đang phát triển, Báo cáo kêu gọi cụ thể là phải có những chính sách nhằm loại trừ tác hại của những bất bình đẳng kéo dài về cơ hội, bằng cách tạo ra các sân chơi chính trị và kinh tế công bằng. Rất nhiều trong số những chính sách đó cũng sẽ giúp tăng hiệu quả kinh tế và sửa chữa những thất bại của thị trường. Những chính sách này bao gồm:

 

·         Đầu tư vào con người, bằng cách mở rộng khả năng tiếp cận với các dịch vụ giáo dục và y tế chất lượng cao, và cung cấp những mạng lưới an sinh cho những nhóm người dễ bị tổn thương;

·         Mở rộng khả năng tiếp cận với luật pháp, đất đai, và cơ sở hạ tầng kinh tế như đường xá, điện, nước, vệ sinh và viễn thông;

·         Tăng cường tính công bằng trong các thị trường tài chính, lao động, và sản phẩm, để người nghèo có thể tiếp cận dễ dàng hơn với các khoản tín dụng và các cơ hội nghề nghiệp, và không bị phân biệt đối xử ở bất cứ thị trường nào.


Một trong những ví dụ về sự thay đổi chính sách theo hướng ủng hộ sự công bằng là chính sách cải cách ruộng đất. Ví dụ, ở bang Đông Ben-gan, Ấn Độ, một cải cách về đất lĩnh canh đã giúp tăng tính bảo đảm cho việc sử dụng đất của nông dân thuê đất, đồng thời cũng bảo đảm cho những người nông dân có được ít nhất 75% tổng sản phẩm mà họ làm ra. Kết quả là hiệu quả sử dụng đất tăng 62%. Tăng khả năng tiếp cận của người nghèo với vốn tín dụng và bảo hiểm cũng đã cho thấy là một cách hiệu quả khác nhằm tạo sự công bằng trong các cơ hội để tăng cường phát triển thịnh vượng. Những nghiên cứu ở Ấn Độ, Kênya và Dimbabuê, cũng như trong các nước đang phát triển khác, cho thấy rằng người nghèo phải trả lãi suất cao hơn nhiều so với người giàu. “Vì vậy, chúng ta sẽ thấy người nghèo đầu tư ít hơn, tất nhiên là so với người giàu, nhưng cũng tương xứng với những gì sẽ xảy ra nếu thị trường hoạt động đúng chức năng,” Báo cáo kết luận.

           

 Ngoài những cải cách trong nước, bản báo cáo cũng kêu gọi các quốc gia củng cố sự công bằng lớn hơn trên toàn cầu, đặc biệt là trên các thị trường quốc tế về lao động, hàng hoá, ý tưởng và vốn. Để đạt được điều này, Báo cáo kêu gọi các nước giàu cho phép nhập cư nhiều lao động không có kỹ năng hơn từ các nước đang phát triển, thúc đẩy tự do hoá thương mại theo thoả thuận của vòng đàm phán Đô-ha của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), cho phép các nước nghèo sử dụng thuốc chữa bệnh giá rẻ, và xây dựng các tiêu chuẩn tài chính thích hợp đối với các nước đang phát triển. Báo cáo một lần nữa nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tăng và sử dụng hiệu quả viện trợ phát triển.

           
Phối hợp những chính sách này, chú ý áp dụng tuỳ theo điều kiện cụ thể của từng nước, có thể giúp đem lại cho người nghèo nhiều cơ hội ngang bằng hơn, đồng thời sẽ tăng sự đóng góp về kinh tế của người nghèo đối với xã hội và giảm sự đói nghèo của bản thân họ.

           
Trong khi vạch ra những hậu quả tiêu cực của sự bất bình đẳng cùng cực, Báo cáo Phát triển Thế giới năm nay cũng chỉ ra sự khác biệt rõ ràng giữa sự bình đẳng và công bằng. Theo các tác giả thì sự công bằng không hoàn toàn giống hệt như sự bình đẳng trong thu nhập, hay trong tình trạng sức khoẻ, hay trong bất kỳ kết quả cụ thể nào khác. Nói cách khác, nó là sự tìm kiếm một môi trường mà trong đó các cơ hội là ngang bằng nhau, có nghĩa là, ở nơi đó những cố gắng sự ưu việt và sáng kiến của cá nhân —chứ không phải hoàn cảnh gia đình, địa vị xã hội, chủng tộc hoặc là giới— là nguyên nhân của những cách biệt giàu nghèo giữa con người.

 

Việc các tầng lớp trên nắm giữ các thể chế đã làm phương hại đến sự công bằng


Bản báo cáo chứng minh sự công bằng và thịnh vượng có tính chất bổ sung cho nhau, bằng cách đưa ra những dẫn chứng cho thấy mức độ bất bình đẳng cao về kinh tế và chính trị  dẫn đến sự sắp xếp có tổ chức về xã hội và các thể chế kinh tế theo hướng có lợi cho những người có nhiều ảnh hưởng hơn. Bản báo cáo cũng cho thấy những thể chế như thế làm phương hại đến tiềm năng tăng trưởng và giảm nghèo của một nước.

           
“Các thể chế thiếu công bằng sẽ gây ra những tổn thất về kinh tế,”  
Francisco Ferreira, người đứng đầu nhóm tác giả đã phát biểu như vậy. “Các thể chế đó dường như bảo vệ cho lợi ích của những người giàu và những người có ảnh hưởng về mặt chính trị, điều đó thường gây hại cho phần đông dân chúng. Điều này làm cho toàn bộ xã hội trở nên kém hiệu quả. Nếu những nhóm người nghèo và trung bình không thể khai thác tài năng của họ, xã hội sẽ mất đi những cơ hội đổi mới và đầu tư.”


Một ví dụ về những thể chế thiếu công bằng nổi lên từ một nghiên cứu về những nữ nông dân ở Ghana, những người không được bảo đảm quyền lợi đối với đất đai của họ. Bởi vì quyền của họ đối với đất đai không được bảo đảm nên phụ nữ ở đây cày cấy trên đất của họ tất cả các mùa, không để đất bỏ hoang vào một số vụ mùa như họ nên làm để giữ cho đất màu mỡ. Họ làm như vậy bởi vì họ sợ rằng những người có địa vị cao hơn, chủ yếu là đàn ông, sẽ lấy đất của họ với lý do rằng họ không đang sử dụng đất. Hậu quả là năng suất sụt giảm, dẫn đến cái vòng luẩn quẩn là năng suất thấp và sự bất bình đẳng tăng lên.

 

Thoát khỏi những cái bẫy của sự bất bình đẳng


Những cái bẫy của sự bất bình đẳng bắt đầu xuất hiện khi những bất bình đẳng giữa các cá nhân và các nhóm người cứ bị kéo dài theo thời gian, trong và qua các thế hệ. Những cái bẫy này được nhìn thấy rõ qua tỉ lệ tử vong ở trẻ em cao và tỉ lệ hoàn thành việc học thấp, thất nghiệp và thu nhập thấp cứ tái diễn liên tục qua các thế hệ. Những cơ hội, dù lớn hay nhỏ, được truyền từ đời cha sang con trai, từ mẹ sang con gái. Sự tồn tại dai dẳng này làm suy giảm những động lực của cá nhân cho việc đầu tư và đổi mới, và làm suy yếu quá trình phát triển. Bản báo cáo cho rằng, những bất bình đẳng đã được duy trì dai dẳng bằng cách khoá chặt các thể chế kinh tế, chính trị, văn hoá, xã hội, ví dụ như là thái độ và thói quen phân biệt đối xử liên quan đến chủng tộc, sắc tộc, giới và địa vị xã hội.


Để giúp xã hội có thể thoát khỏi những cái bẫy của sự bất bình đẳng, bản Báo cáo của Ngân hàng Thế giới nhấn mạnh tầm quan trọng của việc củng cố “sức mạnh” của người nghèo và của những nhóm người bị phân biệt, điều đó có nghĩa là, tăng cường khả năng của họ trong việc đòi hỏi những cơ chế trong đó họ được có tiếng nói mạnh hơn và được chịu trách nhiệm về mặt chính trị. Bằng cách yêu cầu việc tăng cường kiềm chế và cân bằng sự lạm dụng quyền lực kinh tế và chính trị của những người thuộc tầng lớp trên, người nghèo và những người bị phân biệt—trong đó bao gồm cả phụ nữ với tư cách là một nhóm người—có thể xây dựng những liên minh với các tầng lớp trung lưu để ủng hộ cho các chiến lược cho sự thay đổi mang tính công bằng hơn. Những chiến lược như thế sẽ giúp làm suy yếu hệ thống thống trị theo chế độ ít người cầm đầu và tạo ra một sân chơi công bằng trên trường chính trị, mà không phải dùng đến những chính sách theo chủ nghĩa dân tuý không ổn định, đã từng thất bại trong quá khứ.


Những biện pháp được đề ra trong bản báo cáo Công bằng và Phát triển đã bổ sung cho những kết luận của các Bản Báo cáo Phát triển Thế giới của Ngân hàng Thế giới năm 2004 và 2005, trong đó tập trung vào việc tăng cường khả năng tiếp cận của người nghèo đối với các dịch vụ và cải thiện môi trường đầu tư.


“Chúng tôi khẳng định rằng   phương pháp tiếp cận với sự phát triển mà gắn bó chặt chẽ với sự công bằng là nhất quán trong khuôn khổ của cả hai bản Báo cáo Phát triển Thế giới vừa qua,”
Michael Walton, đồng phụ trách nhóm tác giả của bản báo cáo đã nói như vậy. “Thực vậy, công bằng là một phần cơ bản của tập hợp những biện pháp cần thiết để tạo quyền và đạt được một môi trường đầu tư tốt hơn. Sự công bằng cũng có tính chất thiết yếu trong việc đạt được các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ.”

 

Các phóng viên có thể tiếp cận với tài liệu này trước ngày hết hạn của lệnh cấm thông qua Trung tâm Hướng dẫn Truyền thông trên mạng của Ngân hàng Thế giới tại địa chỉ: http://media.worldbank.org/secure/

 

Những phóng viên đã được thừa nhận mà không có mật khẩu , cố thể yêu cầu một mật khẩu bằng cách điền vào bản đăng ký tại địa chỉ: http://media.worldbank.org/

 

Bản báo cáo và các tài liệu liên quan sẽ được đưa công khai trên mạng toàn cầu ngay lập tức sau khi lệnh cấm hết hiệu lực tại địa chỉ: http://econ.worldbank.org/wdr/wdr2006/

 

Các phương tiện truyền thông được khuyến khích cho đăng địa chỉ trang web này khi đưa tin về bản báo cáo.

 

-




Permanent URL for this page: http://go.worldbank.org/GXNAWPYIH0